Bài học này tập trung vào bước ngoặt trong tiến trình ý thức cá nhân, đó là từcái tôi chủ quan (Ego)với tư cách là kẻ thao túng cuộc sống, chuyển sang quá trình xem các hoạt động tâm lý như "thực thể khách quan". Điều này đánh dấu việc cá nhân không còn bị cuốn vào vòng xoáy tâm lý một cách thụ động, mà bắt đầu nhận ra trong tâm hồn tồn tại một sinh lực "phi-ngã" tự vận hành, vượt lên trên cái tôi.
Từ chủ nghĩa tâm lý đến khám phá về "linh thể"
Khi Richard Wilhelm tiếp xúc với tinh thần Đạo giáo Trung Hoa, ông nhận ra thứ được gọi là "tâm lý học" ở phương Tây thường rơi vàochủ nghĩa tâm lý (Psychologism)— tức là cho rằng mọi trải nghiệm nội tâm đều là hư cấu chủ quan hoặc sản phẩm bệnh lý. Còn "tâm lý hóa" thực sự là xem nội dung tâm lý như một loại "linh thể (Subtle Body)" có tính thực thể, thừa nhận tiềm thức có những quy luật khách quan không phụ thuộc vào ý chí.
Biện chứng giữa tính thiêng liêng và cảm giác dị hóa
- Dị hóa bệnh lý: Như một bệnh nhân từng kinh hoàng miêu tả trong thư: "Nó có cơ thể tôi, nhưng hoàn toàn không nghe tôi sai khiến." Đây là nỗi sợ nguyên thủy khi ý thức bị xâm nhập bởi nội dung tiềm thức.
- Phó thác thiêng liêng: Sứ đồ Phao-lô từng nói: "Không còn phải là tôi sống, mà là Đấng Christ sống trong tôi." Điều này đại diện cho việc cái tôi chủ động nhường chỗ cho "Tự tính (Self)", là dấu hiệu của sự trưởng thành cá nhân.